TRIẾT LÍ NHÂN SINH Ý ĐẸP LỜI HAY VÀ NHỮNG CÂU THƠ TRIẾT LÍ

.
" Thắng lợi nhất của đời tôi là:
được sống thực với chính mình,
và biết chấp nhận những khiếm khuyết
của bản thân và người khác."
( Cửu thế tự Tam)

Vừa chợp mắt đã mở
Gặp mình nghìn năm trước
Sẩy chân sa xuống vực
gặp mình nghìn năm sau.
(Giấc Mơ)

Tiêu phí nửa đời chợt hiểu
Nừa đời còn lại giang tay.
( Ngày)Trẻ ngỡ mình nặng nhất
Già thấy mình nhẹ tênh.
( Ngẫm)

Nhắm mắt nhìn xuyên ba cõi
Mở ra bụi thế mờ lòa.
( Ngộ)

Thời gian như rượu sắc
Đẽo bạc cả đầu xanh.
( Ngẫm)

Bấm nhầm một đốt ngón tay
Trăm năm rút lại một ngày hư không!
( Vòng đời)

Sống đẹp một đời khó nhất: Cái chết !
( Triết lí nhân sinh)

Người còn xanh cỏ trên mộ
Ta còn bạc tóc đến giờ lâm chung
Thuyền chưa neo bến Tương Phùng
Trái tim nửa đập nửa ngừng vì đau.
(Tinh ma)

Nhưng câu chuyện chẳng thể tìm trong sách
Vẫn trẻn trơ có mặt trên đời.
( Ngỡ 1)

Cuộc đợi sớm rủi chiều may
Bây giờ cát bụi, mai ngày kim cương.
(Ngỡ 2)

Ban ngày sấp ngửa sống - sập ngửa một bàn tay
Đêm vè tìm lại bóng - giật mình ngỡ bóng ai
( Tự thán)

Mong manh không hoàn thiện - là hạnh phúc con người
( Như)

Ai đánh mất nơi thiên đàng
Chính là tự chuốc lấy nỗi đau nơi địa ngục.
( Triết lí nhân sinh)

Đi giữa đất trời, đường thẳng ngắn nhất
Đi vào lòng người, theo đường dích dắc
Muốn hiểu con người mở to đôi mắt
Muốn nhìn rõ mình nhắm mắt rõ nhất.
( Ngẫm)

Ngồi dười đất đời gọi mình là dế
Lên cành cao ta hóa chú ve sầu.
( Nghĩ)

Dù tốt đỏ tốt đen
Vẫn mơ hoài nhập cung.
( Hy vọng)

Đừng lo trên mộ hậu thế khắc gì
Mong đời qua ngõ bạn đừng thưa đi.
( Thơ hai câu)

Con người đi được muôn nơi ( kể cả cung trăng)
Sao đường đi giữa thế gian người không mở được lối sang với người ???

Úp mặt xuống chùm gai tua tủa
Khóc tìm mình không chút nỗi đau.
( Thẹn)

"Những gì từ trái tim đi ra thì dễ trở vào trái tim..."
( Ngẫm)

Trái đất ơi! Ngược vòng quay cho ta nhặt lại cái ngày đầu tiên.
( Ước)

" Làm thơ đã khó, trở thành nhà thơ còn khó hơn lên trời: thông minh, học rộng ư? Chưa đủ. Giao lưu trừng trải ư? Chưa hẳn đã thành tài! Cái chình là tâm mình phải sáng
( )

Cuối cùng giã tràng xe cát biển đông
Mong sao sót lại thơ tôi một dòng.
( Ước)